Phật tánh không phải là điều mới đạt được mà là vấn đề bộc lộ ánh sáng nguyên thủy.
Thấy Phật tánh một cách trực tiếp không có nghĩa là đạt được điều gì đó đặc biệt từ một nơi nào đó xa xôi. Giống như than hồng của một chiếc đèn lồng cũ không biến mất ngay cả khi chúng bị che phủ bởi bụi bặm, Phật tánh vẫn ở nguyên vị trí ban đầu của nó.
Thực hành không phải là tạo ra ánh sáng không tồn tại, mà là loại bỏ bụi bặm và những thứ đính kèm đang che phủ nó và xác nhận ánh sáng ban đầu. Khi ảo tưởng và ám ảnh dày đặc, chúng ta không thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng bản thân ánh sáng không biến mất.
Nếu bạn nhìn thẳng vào Phật tánh, con đường dẫn đến sự giải thoát khỏi sự phân biệt giữa sống chết và niết bàn sẽ mở ra. Nếu bạn chỉ dừng lại ở việc hiểu điều này bằng lời, nó sẽ trở thành kiến thức, nhưng nếu bạn xác nhận nó trực tiếp trong lòng, nó sẽ trở thành sức mạnh lay chuyển cuộc đời bạn.
Giống như hành động của Bồ Tát Bồ Tát, sự giác ngộ không dừng lại ở sự hiểu biết tĩnh lặng. Những người đã xác định được ánh sáng nguyên sơ phải bộc lộ ánh sáng đó thông qua thực hành và lòng từ bi. Sự tự do trong tâm trí trở nên rõ ràng hơn trong hành động của chúng ta trong cuộc sống.
Hôm nay, hãy nhìn xem bụi bặm và nỗi ám ảnh đang bao phủ tâm trí tôi là gì. Khi bạn nhận thức được sự tức giận, sợ hãi và mong muốn được công nhận của mình và buông bỏ chúng, một chút ánh sáng ban đầu của bạn sẽ lộ ra.
Phật tánh không được tạo ra mới, mà ánh sáng nguyên thủy được hiển lộ. Khi chúng ta quán sát và buông bỏ những dính mắc như bụi bặm, ánh sáng sẽ dẫn đến thực hành từ bi.